|
Lượt truy cập |
Số khách trực truyến: [5]
Lượt truy cập: [1183098]
|
|
|
|
Nội dung bài viết |
..:Truyện ngắn mi ni Hoài Tố Hạnh- kì 7:..
Tác giả:
Hoài Tố Hạnh |
CON CHÁU CHƠI SANG, ÔNG CHA CHƠI ...CỎ!!!
Đầu năm thăm nhà ông anh kết nghĩa, hai vợ chồng già đon đả mời tôi ở lại ăn cơm nhưng chỉ có mỗi đĩa rau luộc nhỏ nhít như lá cỏ và chén nước mắm. Tôi ngỡ ngàng vì lương hưu anh chị cũng bốn triệu sao đến nông nỗi này? Chợ thì gần xịt, bao lần tôi đến anh chị ra ngay chợ bê về nhiều đồ ăn... Mà cả hai lớn tuổi, đau bệnh đủ thứ, ăn uống thế này sao sống nổi. -Có phải giá vàng, giá hàng tăng vùn vụt... -Không! -Hay anh chị thuốc thang nhiều? -Không! Đã có bảo hiểm. -Thế tại sao? -Hủ tục!!!... Sắp tới anh chị phải đóng cửa nhà phố về quê sống thôi em ạ. Ở quê một đám cưới tự nấu nên phong bì chỉ 20-50.000 đồng là đủ. Một tháng qua anh phải nhịn ăn cống nạp cho 20 đám cưới rồi em. Mấy tháng rồi anh chị luôn âm lương hưu vì đám cưới, thậm chí đổ nợ... hàng chục triệu!!!... Bét nhất phong bì một đám cũng ba trăm ngàn đồng, thân hơn phải nửa triệu! Nhà hàng sang không thân đưa ít quá chúng chưởi cho là quẹo! Toàn con cháu của bạn bè, anh em đội cơ giới cũ hơn 100 người mà anh làm đội trưởng, không đi không được. Rồi cả công ty mẹ 5.000 người, anh là thằng tử tế nên đứa nào cũng nhớ mời mình mới chết chứ. Mà đám cưới bây giờ thiên hạ đua nhau chơi sang. Con cháu chơi sang thì ông bà...xơi cỏ chớ làm gì nhau bây giờ!?...
CẦU CHOÉT
Cầu choét (đỏ choét) dài 20, rộng 4 mét bắc ngang một kênh đen. Danh tánh của cầu được nhắc hoài qua hàng trăm cuộc họp, hàng chục quyết sách trong gần nửa thế kỷ. Cầu làm từ thời Pháp, lúc thì thanh ngang, khi thì thanh dọc ham vui nhảy tõm một phát xuống tắm kênh đen, khi thì một mảng thanh sắt mặt cầu lủi xuống sông kéo theo xe máy, xe đạp rơi vèo, tòm tõm, thấ thanh, oai oái. Rồi thì vô số vụ- hai con dê qua một chiếc cầu hẹp- hai xe tải đối đầu mà không tài xế nào chịu lùi làm hàng kí lô mét đôi bờ ách tắc, ngạt khói. Hàng chục năm nghẽn tắc chỉ vì đôi bờ... thiếu đèn xanh đỏ! "Nhờ" thế mà tạo được bao "công ăn việc làm" cho công an giải tắc, thanh niên xung phong canh gác, xe cứu thương khi đôi bờ ngạt khói nhiều người xây xẩm, té xỉu rồi bao đoàn từ thiện đến cứu giúp cả dãy phố cháy trụi, thiệt hại hàng trăm tỉ do nghẽn tắc xe chữa cháy không tiếp cận được hiện trường để dập lửa...Ô hô cầu Choét!!! Cấm xe tải qua cầu , cầu vẫn tắc vì xe tải vẫn qua, vì lòng cầu không đủ cho hai xe con tránh nhau. Tắc nghẹn cầu Choét là chuyện thường ngày ở phố. Hãi nhất là khi thuỷ triều dâng cao ngút lút bánh xe song hành với mưa lớn tầm tã cả buổi- dân chúng đôi bờ lô nhô rái cá, bơi nhảy như nhái, ai nấy bỏ xe chạy lấy người, ngược dòng nước xiết, hoảng loạn, bám víu vào cành cây, ngọn cỏ mong thoát ách tắc cùng đại hồng thuỷ giữa phố... Một loạt nghị quyết của sở giao thông ra đời mà nội dung chính là vá, vá và... vá víu. Gỗ mục được vá bằng sắt, sắt rỉ mòn được thế bằng sắt mới, sắt mới chẳng bao lâu lại rơi tòm tõm xuống sông lại được vá chằng, vá đụp bằng gỗ rồi thì néo, cột chi chít khiến mặt cầu lồi lõm, loang lổ hàng trăm mảnh vá víu như tấm dù hoa. Khắc phục đôi bờ cầu nứt toác,chưa xong lại sự cố người xe đi qua cầu khiến chiếc cầu rung rinh, xít võng...Cảnh sát, thanh niên xung phong, dân quân tự vệ túc trực đôi bờ chống ùn tắc vẫn ùn tắc, chống đinh tặc vẫn đinh tặc, chống chết người vẫn người chết. Hàng chục tiệm vá sửa xe phất như điên nhờ bể lốp, chết máy. Vá xăm 50.000đồng, sặc nước 200.000đồng- đắt khỏi làm, bố bảo thằng nào dám kêu đắt ông de ra cho chờ dài cổ hàng tiếng, đói và ướt lạnh cũng đủ thừa sống thiếu chết... Tổng kết thành tích sau giải phóng miền Nam, cầu Choét được nêu danh vượt bậc về thành tích di tu, sửa chữa, khắc phục các sự cố với kinh phí bỏ ra bạc tỉ! Bộ trưởng hỏi sở trưởng: -Với kinh phí thế này tại sao ông không làm phéng chiếc cầu mới to gấp đôi, rộng gấp ba cầu cũ từ hàng chục năm trước? -Nếu vậy thì- sở đáp bộ- chúng em sống bằng gì khi lương tháng không đủ ăn một tuần và lấy đâu tiền nhét vào bao la phong bao bay muôn nơi , vạn nẻo sếp ơi!!!...
|
|
| Ý kiến về bài viết |
Gửi bởi: hoài tố hạnh - 13/05/2012 |
Khi hồng hạc bay về...
Những ngày giáp Tết, nhà báo Hoài Tố Hạnh đã đi vay tiền ngân hàng để in 30.000 cuốn Khi hồng hạc bay về (của thầy Huyền Diệu) và đang vận động góp tiền tiếp tục in cho đủ... một triệu cuốn!
Những ngày giáp Tết, nhà báo Hoài Tố Hạnh đã đi vay tiền ngân hàng để in 30.000 cuốn Khi hồng hạc bay về (của thầy Huyền Diệu) và đang vận động góp tiền tiếp tục in cho đủ... một triệu cuốn!
Để làm gì? Chị Hạnh trả lời: "Để giới thiệu rộng rãi hơn nữa về một trong những người Việt Nam tuyệt vời nhất hiện sinh sống tại nước ngoài là thầy Huyền Diệu". Thầy Huyền Diệu là một tu sĩ nổi tiếng cả trong và ngoài nước mà Báo Thanh Niên từng có bài viết. Nay, được ông Nguyễn Chính (tức nhà thơ Phan Duy Nhân), nguyên quyền Trưởng ban Tôn giáo chính phủ giới thiệu, chúng tôi liên hệ với TS Bạch Thanh Bình đang làm việc tại Học viện Quan hệ quốc tế (Bộ Ngoại giao) và được biết thêm thầy "xuất thân từ một gia đình nông dân thuần hậu, đã du học ở Pháp, Anh và phục vụ một số nơi khác trên thế giới trước khi trở về Ấn Độ rồi Nepal". Thầy đến Nepal lần đầu tiên để chiêm bái vườn Lâm Tỳ Ni vào đầu xuân 1969 và thật sự bàng hoàng khi tận mắt chứng kiến cảnh tàn tạ xác xơ của thánh địa này.
Gọi thánh địa vì chính nơi đó thái tử Tất Đạt Đa (tức Đức Phật Thích Ca) đã ra đời cách đây gần 2.600 năm. Mãi đến đầu thập niên 1990, Lâm Tỳ Ni vẫn hoang phế, quanh vùng toàn lau lách, ao bùn và rắn rít, dân chúng địa phương đổ rác bẩn bừa bãi dưới chân trụ đá thiêng (do vua A Dục dựng lên để ghi dấu nơi sinh của Đức Phật). Quá xót xa, thầy Huyền Diệu đứng tại chỗ chắp tay cầu nguyện đất thánh đổi mới cho đúng với vị thế lịch sử văn hóa và tâm linh của mảnh đất này. Sau này, không ít học trò của thầy làm việc ở các cơ quan quốc tế đã chia sẻ và ủng hộ thầy. Cuộc vận động mang lại kết quả là Quốc vương Birendra và Thủ tướng K.Prasad, cùng chính phủ Vương quốc Nepal đồng chấp thuận cho thầy Huyền Diệu xây ngôi chùa Việt Nam Phật Quốc Tự trên đất Lâm Tỳ Ni vào năm 1993.
Đến nay, có đến 19 ngôi chùa và cơ sở văn hóa tâm linh nối theo Việt Nam Phật Quốc Tự của các nước Nhật, Myanmar, Thái Lan, Trung Quốc, Hàn Quốc, Đức, Pháp, Mông Cổ... ra đời chỉ trong gần 15 năm qua (1993-2008). Thế là từ một vùng đầm lầy nước đọng, đường sá chưa mở mang, điện nước chưa có và rơi vào cảnh hoang tàn, nay thánh địa Lâm Tỳ Ni đã phát triển vượt bậc, trở thành một cụm chùa quốc tế và nghiễm nhiên là địa điểm văn hóa của nhân loại.
 |
|
Thầy Huyền Diệu tại căn chòi khi quyết định ở lại xây dựng chùa ở Lâm Tỳ Ni
|
Trên đây chỉ nhắc qua rất tóm lược kỳ tích của việc đổi mới vùng Lâm Tỳ Ni. Những thông tin chi tiết về một quá trình vất vả, nhọc nhằn bạn đọc có thể tìm thấy trong cuốn Khi hồng hạc bay về do chính thầy Huyền Diệu viết. Sở dĩ cuốn sách mang tựa như trên là do một công hạnh khác của thầy là bảo vệ loài chim hồng hạc quý hiếm bay về sinh sống từng cặp quanh vùng đất thánh. Trong cuốn sách, thầy cũng đã kể lại công cuộc vận động của thầy nhằm chấm dứt các cuộc xung đột và giao tranh đẫm máu ở Nepal đem lại hòa bình trên đất nước này. Điều ấy, theo một cán bộ của Viện Quan hệ quốc tế, thì sau cuộc vận động kiên trì của thầy Huyền Diệu và những người yêu hòa bình, "các đảng phái chính trị cùng nhà vua và chính phủ Vương quốc Nepal đã ngồi lại cam kết chấm dứt chiến tranh, xóa bỏ hận thù, vãn hồi hòa bình ở Nepal và đã được Liên Hiệp Quốc nhiệt liệt hoan nghênh". Tất cả những điều ấy được viết lại trong tập sách dày hơn 200 trang nói trên với văn phong giản dị, trong sáng, do NXB Văn Nghệ TP.HCM ấn hành đầu năm 2008 với phí tổn do nhà báo Hoài Tố Hạnh vay ngân hàng để thực hiện. Bà Hoài Tố Hạnh đang vận động để nâng số lượng xuất bản lên 1 triệu cuốn trong thời gian tới, bao gồm cả bản dịch tiếng Anh. Đặc biệt sách sẽ góp mặt như một "tiếng nói của tình thương" vào dịp lễ Phật đản quốc tế 2008 (Vesak Liên Hiệp Quốc) sẽ tổ chức tại Hà Nội vào tháng 5.2008. Sách đã có mặt ở nhiều nhà sách tại TP.HCM và các tỉnh. Có thể liên hệ với bà Hạnh theo địa chỉ 242/32 Nguyễn Xí, P.13, Q.Bình Thạnh TP.HCM (ĐT: 0903908406).
Để hưởng ứng phát tâm của nhà báo Hoài Tố Hạnh (giải nhất Ngòi viết vàng của Hội Nhà báo Đồng Nai 1987 và báo Văn nghệ Hà Nội qua tác phẩm Đá nổi xôn xao), vừa qua bà Tâm Chiếu Nguyễn Thị Thông ở số 616 đường 3/2, Q.10, TP.HCM đã quyết định bỏ tiền in thêm 100.000 cuốn nữa trước Tết Mậu Tý này.
Giao Hưởng - nxbvannghe.com.vn
Bài đăng trên báo Thanh niên trước vesak quốc tế tại Mỹ Đình 2008.
|
|
|
|
Yahoo
Chat |
Lão Trang
|
Trợ lý web |
|
|