Tìm   Trang chủ Hồ sơ văn học Gia đình
  BÀI MỚI ĐĂNG
Nhà văn Lê Lựu: Cái Tết buồn nhất trong đời người
Người cát cứ Trường Sa thiêng liêng
Số phận lớn và ẩn khuất của một nữ tỷ phú tốt bụng
Xúc động chuyện bà lão đi ăn mày nuôi cháu học đại ...
Giải thưởng HNV 2009- gây sốc!
Chúc mừng 40 tân hội viên
   BÀI ĐỌC NHIỀU
Đảo chìm- tiểu thuyết mini [11396]
Mỗi tuần một bài thơ yêu thích - thơ Trần Nhuận Mi ... [10702]
Chuyện văn chuyện đời của Trần Đăng Khoa [7365]
Nhà thơ Trần Đăng Khoa : Tôi vẫn là tôi [6980]
Mỗi tuần một bài thơ yêu thích- thơ Trần Đăng Khoa [5511]
Lão Chộp - truyện ngắn [4874]
   DANH MỤC
  Truyện dài
  Kịch
  Thơ
  Tạp văn
  Đàm đạo
  Tác phẩm bạn bè
  Cười ! Cười ! Cười !
  Âm nhạc

hình ảnh kỷ niệm
Bà xã Thanh Phú
Bà xã Thanh Phú
[Xem tất cả] 

Tác phẩm xuất bản
Người không mang họ
Người không mang họ
[Xem tất cả] 

Liên kết website

Lượt truy cập

  Số khách trực truyến: [18]

  Lượt truy cập: [328607]


Nội dung bài viết
..:TẠI SAO NHIỀU TÁC GIẢ MUỐN VÀO HỘI NHÀ VĂN?:..

Tác giả: Trần Xuân An

Trần Xuân An

 

Gần đây, đọc một số bài báo viết về "mùa kết nạp hội viên mới vào Hội Nhà văn Việt Nam", đậm chất thế thái nhân tình, đậm chất hành chính quan phương đặc thù ở nước ta, tôi cũng ngẫm nghĩ xem vì sao như vậy.

 

Có lẽ điều dễ thấy nhất, tổ chức Hội Nhà văn Việt Nam là một nơi duy nhất công nhận danh hiệu nhà văn, nhà thơ cấp quốc gia cho các tác giả. Còn các hội nhà văn địa phương như ở TP. HCM., Hà Nội, Đà Nẵng, Hải Phòng, Cần Thơ... chỉ công nhận danh hiệu ấy ở cấp của mình: nhà văn, nhà thơ cấp địa phương (thành phố, vùng...). Các nhà báo khi viết bài, cũng phải căn cứ vào việc tác giả cụ thể nào đó có thẻ hội viên hay không và thẻ ở cấp nào, nếu không thì cũng bị ban biên tập của tòa soạn chỉnh sửa cho hợp lệ, hợp thể thức. Thậm chí, nhiều nhà cầm bút chân chính, sáng suốt, trình độ thẩm định văn chương thuộc loại tinh tế, cũng rất lúng túng, nên cứ gọi theo cái thẻ hội viên của tác giả theo kiểu chức vụ hành chính, cấp hàm quân đội, công an cho khỏe. Sự lúng túng chung là khi đề cập đến một số nhà văn, nhà thơ (gọi chung là nhà văn chương = nhà văn) hiện đang sống và viết, tuy thành danh từ lâu với nhiều tác phẩm giá trị, được nhiều người yêu mến, nhưng không được vào hội nhà văn nào cả. Các vị thẩm định văn chương tinh tế còn lúng túng như vậy, nữa là đại đa số trong xã hội, vốn thuộc nghề nghiệp khác, phần lớn chỉ đọc văn thơ trong khi đi học phổ thông, còn sau khi đã học xong, có thì giờ đâu mà đọc văn, đọc thơ. Trong xã hội, phần đông thấy báo chí, người viết sách gọi sao thì họ gọi vậy (1).

 

Đó là về phía ứng xử của người khác, của xã hội nói chung, đối với các tác giả được đề cập đến trong bài viết, trong cuộc họp mặt nào đó... Còn về phía các tác giả trong trường hợp như vậy thì như thế nào? Tôi thấy phần lớn là rất khó chịu. Có tác giả bực bội muốn khùng lên, khi trên một bài báo, trong một cuộc họp mặt, vài kẻ không ra gì có tấm thẻ hội viên, được gọi là nhà văn, còn ông ấy tuy đã sáng tác hàng chục đầu sách dày cộp, chỉ bị gọi như một kẻ vô danh tiểu tốt. Tác giả ấy nổi khùng trong bụng, tái mặt đi hoặc đỏ mặt lên, theo phản ứng tâm lí tự nhiên, cũng chính đáng chứ đâu phải không.

 

Vì thế, thôi thì cứ thuận theo sự đời, xem hai loại thẻ hội viên hội nhà văn như bằng cấp học vị, cấp bậc hành chính, quân đội (2), làm đơn vào hội nhà văn quách đi cho đỡ bị tổn thương tâm lí (stress), có hại đến sức khỏe.

 

Điều thứ hai, báo chí của ta đều của Nhà nước. Đâu phải báo chí đăng bài chỉ căn cứ vào chất lượng bài viết. Một khi đã sàng lọc tác giả trong công tác kết nạp hội viên, thì đăng bài của hội viên chắc ăn hơn, đỡ bị "sơ sẩy" hơn. Tâm lí các ban biên tập tòa soạn là vậy. Tâm lí này hình thành từ cơ chế ấy. Chưa nói đến các lẽ khác liên quan hữu cơ với điều này.

 

Điều thứ ba, thuộc về giao lưu văn chương, học thuật giữa các nước. Nhiều chính phủ, nhiều hội nhà văn của các nước chỉ giao thiệp văn chương với các hội nhà văn nước ta, đứng đầu hệ thống là Hội Nhà văn Việt Nam. Nếu họ muốn giao thiệp với cá nhân tác giả, Hội Nhà văn nước ta (với động tác lấy ý kiến ngành công an) không cho phép, họ cũng chịu. Về một số giải thưởng cũng vậy, như giải ASEAN hằng năm, đều phải được Hội Nhà văn Việt Nam đề cử (3). Trong giai đoạn hội nhập, giao tế có tính chất kinh tế hiện nay, nhiều nước muốn thuyết phục Việt Nam theo con đường tư bản, họ sợ "mất lòng" Đảng và Nhà nước, nên thấy chẳng có lợi gì khi giao thiệp với các tác giả mà bỏ qua vai trò của Hội Nhà văn Việt Nam. Ngay cả vụ "thư viện Google" gần đây cũng thế. Cái hợp đồng của Trung tâm Quyền tác giả văn học Việt Nam (VLCC, The Vietnam literary Copyright Center) với các tác giả, thực chất xem các tác giả là con số không. Google cũng muốn chỉ tranh thủ với một nhóm người trực thuộc TTQTGVHVN. (VLCC.) hơn là với từng tác giả. Nói rõ hơn, các nước, các tập đoàn kinh tế, văn hóa có khuynh hướng muốn tranh thủ, "chuyển hóa" từ chóp, chứ không phải từ chân nền, vì như thế khỏe công, nhẹ việc hơn cho họ.

 

Trong ba điều trên, điều thứ nhất là tình trạng phổ biến nhất, xét trên các mặt cơ chế - xã hội - tâm lí.

 

Có lẽ cũng cần nói thêm một chút về thủ đoạn li gián hiện nay, cụ thể là sự tranh chấp giữa hai đối cực. Các thế lực muốn chống chế độ, lật đổ Đảng và Nhà nước hiện hành đang tìm mọi cách để đưa những tác giả dễ bảo, có thể điều khiển được hoặc hữu khuynh, đặc biệt nhắm tới loại hữu khuynh gốc đỏ, vào các hội, mặc dù họ không phải không biết hội viên hội nhà văn thuộc loại "lính trơn" (không ủy viên hội đồng, chấp hành này kia) chả bao giờ có dịp bén mảng đến cơ quan hội. Trong khi đó, những người có bản lĩnh, không dễ bị mua chuộc, sai khiến, họ tìm cách li gián, tung tin bất lợi, để không vào hội được. Mặt khác, các thế lực chống Đảng và Nhà nước còn tìm cách tạo ra một lực lượng cầm bút đối kháng trong nước. Họ nghĩ, nếu mọi tác giả đều vào hội hết, lấy đâu ra nhân lực để tạo lực lượng đối kháng ấy.

 

Điểm nói thêm này, tôi xin dè dặt nêu lên ở cuối bài vậy thôi. Có thể đúng nhưng cũng có thể sai, xin tùy nhận định trên cơ sở thông tin xác thực, có kiểm chứng, trên cơ sở văn bản tác phẩm là chính. Ở nước ta có câu, "bác sĩ nhìn đâu cũng thấy vi trùng, công an nhìn đâu cũng thấy phản động", nên nói thêm như vậy không khéo lại củng cố tâm lí nghề nghiệp của công an, loại tâm lí ở một số công an là đã trở thành bệnh đa nghi hoặc bệnh máy móc lí lịch chủ nghĩa.

 

Về mặt tổ chức hội viên, các hội nhà văn cũng khôn khéo lắm (4)...

 

Ở bài viết này, tôi cũng muốn nhấn mạnh một điều: Xin đừng căn cứ vào tấm thẻ hội viên hội nhà văn để phân loại, xếp hạng chất lượng tác phẩm. Các nhà làm văn học sử nước ta xin lưu ý giúp điều đó. Và chắc hẳn do ngôn ngữ bất đồng, ít nhà văn ngoại quốc tinh thông tiếng Việt, nên cũng mong các nhà văn, tổ chức cầm bút ở các nước lưu tâm giúp: các loại thẻ hội viên các hội nhà văn tại nước chúng tôi chỉ có giá trị như giấy chứng nhận danh nghĩa nhà văn mà thôi, chứ không phải chứng nhận chất lượng văn chương trong tác phẩm.

 

Đối với tôi, tôi vẫn xem chất lượng văn chương trong tác phẩm (tư tưởng triết học & văn hóa, lịch sử hòa quyện với sự thấu hiểu sâu sắc con người, xã hội - phong cách nghệ thuật) là quan trọng duy nhất. Tuy vậy, tôi vẫn là con người sống trong một xã hội cụ thể, tôi cũng phải thuận theo sự đời. Do đó, tôi cũng muốn vào Hội Nhà văn Việt Nam, như các tác giả khác.

 

Trần Xuân An

Viết từ khoảng 7:00 đến 9:45, 25-10 HB9.

 

(1) Sau Đổi mới, nhất là khi học hàm, học vị được đặt ngay trước danh tính cá nhân (như GS.TS. Lê H. H. X...), vấn đề danh hiệu nhà văn lại càng bức xúc và do đó, cũng có "thoáng" hơn. Riêng tôi, để giải quyết lúng túng, tôi xem tất cả những ai có 2 đầu sách xuất bản là nhà văn cả, mặc dù họ chưa là hội viên hội nhà văn nào. Nếu không như vậy, thì làm mất lòng, xúc phạm nhiều người một cách vô lí quá sức.

 

Bổ sung chú thích, 28-10 HB9: Nhà văn chương không phải tương đương với từ tiếng Anh là literator (nhà văn học, thiên về nghiên cứu, giảng dạy văn chương). Nhà văn chương, gọi tắt là nhà văn, như trong cụm từ hội nhà văn, gồm cả nhà văn [xuôi], nhà thơ, nhà lí luận - phê bình văn chương. Đối với nhà văn [xuôi], nhà thơ, nếu đúng nghĩa, phải là người chuyên về sáng tác và đã có tác phẩm ít nhiều có giá trị, đồng thời cũng phải có trình độ và năng lực viết lí luận - phê bình văn chương, nghĩa là đã vượt qua trình độ sáng tác cảm tính.

 

(2) Một nhà văn trào phúng nổi tiếng ở Ba Lan đã châm biếm rất sâu cay về sự thể này.

 

(3) Các giải thưởng khác, thường có tính chất thời sự, chính trị đối kháng, cụ thể là chống chế độ, nhà nước, tôi không nói đến.

 

(4) Tôi chưa nói đến sự khôn khéo thể hiện ở cơ cấu "mặt trận", hội tụ đủ các tác giả thuộc mọi thành phần xã hội, để không ai bắt bẻ vào đâu được. Thực chất, vấn đề là tỉ lệ thành phần.


 Đăng ngày 29/10/2009

Ý kiến về bài viết
  Gửi bởi: Lưu quốc Hoà - 02/11/2009

ãin hoan nghênh nhiệt liệt bài viết này. Tình hình đúng là như vậy. Co nhiều người cố đi học và sau khi học song ko viết nổi văn nữa. Có người kết nạp vào hội xong cũng mất  văn luôn. Cái thẻ Hội Viên TW không đảm bảo cho VC và chỉ đảm bảo một danh hiệu và quyền lợi danh hiệu ấy.

 


  Gửi bởi: Trần Xuân An - 03/11/2009

Thưa anh Lưu Quốc Hòa,

Năng lí luận văn chương và sáng tác văn chương phải song hành, cùng tồn tại trong mỗi một người viết. Tôi nghĩ đó là bản lĩnh văn chương.

Khai trừ, rút thẻ lại; xin giải nghệ (gác bút)... Đó là các biện pháp có trong các văn bản của các hội đoàn nghề nghiệp. Cũng như hội nhà báo ấy mà, thưa anh.

TXA.


  Gửi bởi: Việt Nhân - 03/11/2009

Tôi thấy 2 bài trao đổi ngắn của anh LQH và anhTXA chứa đựng rất nhiều vấn đề lớn về danh hiệu NHÀ VĂN cao quý, sự nghiệp văn chương vẻ vang ,sang trọng, mối quan hệ máu thịt giữa nhà văn tác phẩm và cuộc sống...Tôi nghĩ rằng :cái quan trọng nhất của một nền văn học là tác giả và tac phẩm.Không có tác giả làm gì có tác phẩm?Nhưng tác phẩm thể hiện đẵng cấp của NV.Những người chưa thành HV muốn vào HỘI thì  tác phẩm hay của họ là giấy thông hành đảm bảo cho họ bước vào Hội NVVN.Như vậy cần một tiêu chuẩn đảm bảo chất lương được kết nạp hội viên một cách xứng đáng.Chỉ cần căn cứ vào giá trị tác phẩm và nhân cách tác giả được sự giới thiệu của hội Văn nghệ địa phương.Đó là cách xét khách quan nhất, tránh được mọi chuyện phiền toái-nào do quen biết ,hối lộ,chạy chọt ,không cần tác phẩm<thậm chí chưa có TF>; tránh được tiếng xấu cho người xét và người xin vào hội.Đó chính là công khai và dân chủ.Người xưa nói: mua danh ba vạn bán danh ba đồng.TRong lĩnh vực sáng tạo văn chương có thể mua  được danh .Nhưng không sáng tác được, tức là không thể có tac phẩm, thì không bán danh được 3 đồng đâu ! lại mang nỗi nhục truyền kiếp.Điều này rất đáng sợ đối với những ai mua danh và bán lẻ danh HV HNVVN.Đó là cái chắc chắn cho việc không cần biết mặt ngườ xin vào hội <đương nhiên quen biết gàn gũi thân tình là chuyện khác> không cần  nhậu nhẹt,lót tay.Loaị trừ đươc việc xét kết nạp thiếu công tâm. Hiện nay  một số người không nhỏ coi thường danh hiệu NHÀ VĂN.Ở tỉnh nọ tổ chức cuộc gặp mặt TRÍ THỨC rất xôm nhưng không mời NHÀ VĂN nào dù họ đang sống trên vùng đất có quá nhiều trí thức của họ.Nếu còn giới thiệu và kết  nạp lem nhem nữa thì sớm muộn gì DANH HIỆU NHÀ VĂN CAO QUÝ ,HỘI NHÀ VĂN SANG TRỌNG sẽ đi tong.


  Gửi bởi: Trần Xuân An - 04/11/2009

04-10 HB9

 

Thưa hai anh Lưu Quốc Hòa và Việt Nhân,

 

Xin trao đổi với hai anh Lưu Quốc Hòa và Việt Nhân ở một khung ý kiến này nữa. Sau đó, xin phép hai anh cho tôi được ngưng trao đổi vấn đề chúng ta đang bàn. Tôi thấy cũng đã phiền lòng nhà văn Xuân Đức hơi nhiều rồi.

 

Xin phân biệt trong các ý kiến đã trao đổi giữa chúng ta:

 

1) Thực tại:

 

a. Chức năng, nhiệm vụ của Hội Nhà văn Việt Nam theo điều lệ Hội;

b. Thực trạng xin gia nhập và xét duyệt, biểu quyết bằng phiếu kín cho vào Hội…

c. Quan niệm về Hội Nhà văn Việt Nam, danh hiệu Nhà văn trong xã hội;

 

2) Đề xuất (trình bày ý kiến cải tiến, trên cơ sở điều lệ Hội hiện hành và hoạt động hiện hành của Hội trong năm 2009, nhất là từ khi có Trang Thông tin điện tử HNV.VN. và các điểm mạng toàn cầu về văn chương khác):

 

a.  Đổi mới từ thiếu dân chủ – bưng bít thông tin sang dân chủ – công khai;

b. Thay thế cơ chế “xin – cho” bằng “chuẩn – quyền & nghĩa vụ”

c.  Danh hiệu Nhà văn và danh hiệu Nhà văn nhân dân

 

Thưa hai anh,

 

Tôi chỉ xin nói rõ thêm hai ý kiến:

 

1) Nhà văn, nhà báo, nhà giáo đều cao quý. Nhưng xưa nay, nhà văn đích thực, thiên tài thì rất hiếm. Chỉ xin nói: Các nhà văn có nhiều đóng góp về tác phẩm thuộc loại có giá trị về chất lượng, hiện còn sống, xứng đáng được bầu chọn và tấn phong danh hiệu Nhà văn nhân dân. Hầu hết, trong diện này, là các vị thành danh, vào Hội trước 1975 hay trước 1986. Còn các nhà văn khác (hội viên các hội nhà văn địa phương, kể cả hội viên HNV.VN) thì cũng là những người từ chuẩn 2 đầu sách và trên chuẩn 2 đầu sách (10, 15, 30, 50 đầu sách…) và giá trị sách đang trên tiến trình xác lập. Xin phân biệt Nhà văn nhân dân với Nhà văn.

 

2) Là  hội nghề nghiệp, nên đợi đến già, đến chết mới được kết nạp thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam thì chắc không đúng. Già, sắp đến lúc về với cõi hư vô vĩnh hằng, thì làm sao còn đủ sức khỏe, thời gian trời cho để hành nghề? Kết nạp như thế là lầm lẫn giữa việc vào Hội để hành nghề với lễ tấn phong danh hiệu Nhà văn. Lẽ ra, chỉ cần đạt chuẩn 2 đầu sách (cộng với một số bài khác ngành như đã trình bày ở các khung ý kiến trên), lúc còn trẻ, còn khỏe, mới cần vào Hội. Đối với các vị lớn tuổi, thì chỉ bầu chọn và tấn phong danh hiệu Nhà văn nhân dân mà thôi. Ấy là nói chuyện “lẽ ra”.

 

Theo đó, Theo cái “lẽ ra” ấy, danh hiệu Nhà văn (hội viên các hội nhà văn địa phương, hội viên Hội Nhà văn Việt Nam) cũng bình thường thôi (như Nhà báo, Nhà giáo). Còn Nhà văn nhân dân tương đương với Nhà báo xuất sắc (Nhà báo lớn), Nhà giáo nhân dân.

 

Trân trọng,

TXA.


  Gửi bởi: Lưu Quốc Hoà - 04/11/2009

Thưa anh Trần Xuân An: Tôi đã đọc một số bài viết về cái eo xèo trong việc kết nạp Hội Viên, nhất là bài: KHẮP NƠI LIỀU CHẾT XIN VÀO HỘI NHÀ VĂN của tác giả nữ (tôi ko nhớ tên) mà thấy cái "thị dục huyễn ngã" của xứ ta nó nặng quá anh ạ. Ở một số Quốc gia phát triển khá hùng mạnh nhưng họ có hội nhà văn đâu thế mà VC của họ vẫn  cất cánh toàn cầu. Ở xứ ta nó khác, cái danh hiệu đi đôi với lợi quyền, ví như hội chúng tôi: Tổng BT và Trưởng bộ môn lại phải là Đảng viên và là Hội viên TW. Tiền lệ ấy nó thao túng sức sáng tạo không hề nhỏ. Bọn tôi vẫn phải thưa bẩm và phục tùng mà thâm tâm chúng tôi không nể phục. Chính bản thân họ ko viết được lại đi phán quyết VC cho người khác. Các Tác phẩm của tôi bị loại và tôi gửi báo TW lại dùng và còn đạt giải nữa...Nói khái quát thế để anh hiểu thực trạng hiện hữu và giải pháp chưa có. Vậy vô hình Hội NVVN đã áp cái tiền lệ này cho Hội cấp dưới. Tôi là tác giả có 6 đầu sách nhưng khi làm đơn vào họi NVVN thì ở dưới kiện vung lên là tôi đút lót chỗ này chỗ nọ. Buồn kinh khủng, Ta cần xem xét lại vấn đề hiện nay đang theo xu hướng nào, cái lợi và cái hại ra sao. Tôi nghĩ các bác già còn viết được là rất hy hữu nhưng lúc nào cũng thích làm Thái thượng Hoàng. Cánh trẻ bị kìm hãm gây không khí chán nản ...Tôi nói ngắn gọn với anh là tôi rất hoang mang về tình hình hiện tại ở các hội cấp dưới


  Gửi bởi: ViệtNhaan - 06/11/2009

Thưa nhà thơ TXA!Nội dung "chuyên đề" trên ,còn có thể bàn luận dài dài ,nhưng anh dừng lại cũng hơi tiếc Đương nhiên việc ấy chẳng của riêng ai.Tôi thấy anh và anh Lưu Quốc Hòa giống nhau là số lượng tác phẩm VH của các anh lớn hơn 3 lần số TF tiêu chuẩn kêt nạp của HNVVN.Nếu tranh luận trực tiếp với các Hội đồng xét thì số người chưa đọc tác phẩm bao giờ sẽ phán rất hùng hồn rằng:số lương nhiều nhưng chất lượng yếu chưa đạt tiêu chuẩn HV .Nhưng đó không phải là cái cơ bản.Điều đáng lo nhất hiện nay là đánh giá chất lượng tác phẩm trên cơ sở nào cho khoa học nhất.Cụm từ người ta hay dùng khi xếp tác phẩm vào trào lưu văn học: truyền thống hay hiện đại. Và người ta lý giải rất cao siêu nhưng rất mù mờ theo kiểu tung hỏa mù,chứ chưa đưa ra được những nội hàm khoa học phong phú của khái niệm TRUYỀN THỐNG và HIỆN ĐẠI.Khi bí quá thì người ta nói cụt lủn:Tác phẩm HAY là được.Chả thà họ đọc rất kỹ tác phẩm nhưng bế tắc về lý luận đánh giá ,đằng này họ không đọc hoặc chỉ lướt mắt qua mấy trang sách vì "số lượng nhiều không thể đọc hết"Và họ quyết định số phận của tác phẩm mà cũng là số phận của tác giả.Ở nước ta hiện nay về TÁC PHẨM VĂN HỌC HIỆN ĐẠI chưa có một định nghĩa khoa học chính xác đầy đủ, làm cơ sở cho việc đánh giá tác phẩm.Người ta thường đưa ra mấy chủ nghĩa đã cũ mèm của phương Tây để lòe thiên hạ, nào CN Hiện đại,Hậu hiện đại...Cơ sở mỹ học của tác phẩm được lý giải một cách rối rắm không cần người đọc hiểu.Nhưng rồi các giải thưởng văn học vẫn được trao rất  "hoành tráng" .Vừa rồi nhà thơ Vũ Quần Phương đề nghị năm 2009 HNVVN không trao giải thơ vì chưa có tác phẩm xứng đáng.Tôi thấy đây là một ý kiến xác đáng của một nhà thơ tài năng bậc thầy trong nền thơ VN đương đại.Cách đây không lâu có hai tác giả đã tự rút khỏi Giải VH hàng năm của HNVVN.Cử chỉ đáng quý này sâu xa cũng do chưa có một tiêu chuẩn khoa học vững chắc xác đáng để đánh giá tác phẩm VH.Đó cũng là nguyên nhân các giải thưởng VH lâu nay bị xì xào hoặc ít được dược dư luận quý trọng.  Còn ý tưởng danh hiệu NHÀ VĂN NHÂN DÂN VÀ NHÀ VĂN của anh cũng mới lạ và oai lắm nhưng khó thành hiện thực,Vì Nghệ sĩ ND,,NHà giáo ND, Thầy thuốc ND...là danh hiệu Nhà nước phong. Còn Hội nhà văn phong thì ý nghĩa gì?Nếu có phong danh hiệu Nhà văn nhân dân thì cấp thấp là nhà văn ưu tú nữa  nghe buồn cười quá.Theo ý tưởng của anh thì danh niệu nhà văn khi xét có lẽ không đến nổi khó khăn .Nhưng có thể xẩy ra tình trạng xếp hàng trước cổng hội NVVN để đến lượt được xét DANH HIỆU mất cả thế kỷ chứ không phải mất vài chục năm như hiện nay . Anh dừng bàn luận nhưng vấn đề anh đặt ra nội dung còn phong phú lắm.Có lẽ tôi sẽ "Độc thoại".Mong anh đọc chơi.Chúc nhà thơ khỏe ,hạnh phúc.


  Gửi bởi: Trần Xuân An - 07/11/2009

Thưa anh, tôi đã gửi đến anh Việt Nhân và Lưu Quốc Hòa một khung đàm đạo, hôm 04-11 HB9.

Xin gửi anh một đường link:

http://www.tranxuanan-writer.net/Home/danh-muc-tac-pham-txa

Tôi xin ngừng bàn luận.

TXA.


  Gửi bởi: Đồi trọc Vĩnh Linh - 03/12/2009

       Nhà văn là một nghề nghiệp thì phải có chuẩn nghề nghiệp. Việt Nam hiện có Chuẩn để xét cho chức danh này không nhỉ?



Ý kiến tham gia của bạn
Xin vui lòng gõ vào tiếng Việt có dấu, website đã tích hợp sẵn bộ gõ tiếng Việt, bạn không cần dùng thêm bất kỳ trình gõ tiếng Việt nào khác (mà nếu có cũng tốt, không sao cả).
Tên bạn:  
Nội dung:
[ Bộ gõ Tiếng Việt ]
Chấp nhận       Huỷ

Các bài viết khác
Ngày đăngTên bàiTác giảLượt
04/02/2010 Nhà văn Lê Lựu: Cái Tết buồn nhất trong đời người Khánh Thục Anh Thi 159
03/02/2010 Người cát cứ Trường Sa thiêng liêng Bùi Hoang Tám 562
01/02/2010 Số phận lớn và ẩn khuất của một nữ tỷ phú tốt bụng Dã Thuỵ Hương 193
30/01/2010 Xúc động chuyện bà lão đi ăn mày nuôi cháu học đại học Hoàng Thắng- Thu Hương 76
27/01/2010 Giải thưởng HNV 2009- gây sốc! Bài trên Báo Lao động 147
25/01/2010 Chúc mừng 40 tân hội viên Xuân Đức 150
25/01/2010 Bố cáo Xuân Đức 155
21/01/2010 Đảng phải là Đảng của dân tộc GS TƯƠNG LAI 167
03/01/2010 Hai năm với WEB! Xuân Đức 403
22/12/2009 Trần Bình- thao thiết một hồn quê... Xuân Đức 338
30/11/2009 Tin của Kòi nhắn: Phim BĐXLL khởi chiếu Lão Trang 260
27/11/2009 Nhãn tiền trông thấy gương đời...mà kinh! Xuân Đức 1177
14/11/2009 Lại thêm một chuyện thật như bịa Duy Tuấn – Thu Hương 491
09/11/2009 NÓI HAY ĐỪNG ? Xuân Đức 577
03/11/2009 Nhân hội thảo khoa học về nhà văn Vũ Trọng Phụng: Tân Linh 229
03/11/2009 Chia buồn cùng Nhà văn Tô Đức Chiêu! Xuân Đức 228
02/11/2009 THÔNG BÁO CỦA TST: Về việc đăng tải các tác phẩm dài Xuân Đức 254
31/10/2009 Trở lại vấn đề:Nhân vật lịch sử Lê Văn Tám có thật hay không có thật? Trần Diễn Châu 425
29/10/2009 TẠI SAO NHIỀU TÁC GIẢ MUỐN VÀO HỘI NHÀ VĂN? Trần Xuân An 887
24/10/2009 KẾT NAP HỘI VIÊN MỚI,LỘ TRÌNH DÂN CHỦ - CÔNG KHAI NÊN CHĂNG CẦN HOÀN THIỆN THÊM Trần Xuân An 1181
12345678910...
 
Thời gian

Đăng nhập
Username  
Password  

Ý kiến đóng góp
  Nico [08/02/2010]
  phan thanh [07/02/2010]
  phan thanh [07/02/2010]
  hoàiquangphuong [07/02/2010]
  Noname [07/02/2010]
  Lê Thị Hồng Nhạn [06/02/2010]
  Hai lúa [06/02/2010]
  Nico [06/02/2010]
  Nguyễn Văn Thọ [06/02/2010]
  Đât vĩnh [05/02/2010]
  Tiếp [05/02/2010]
  Xuân Đức [04/02/2010]
  Tiếp [04/02/2010]
  PHẠM XUÂN ĐẢM [04/02/2010]
  Đất Vĩnh [04/02/2010]
  THÁI VĂN [04/02/2010]
  Nico [04/02/2010]
  Nico [03/02/2010]
  Nico [03/02/2010]
  Lão Trang [02/02/2010]
  Nico [02/02/2010]
  Nico [02/02/2010]
 
[Xem tất cả] 

Cafe Trúc Sơn Trang
Cafe TST
Cafe TST
Cafe TST
Cafe TST
TST về đêm
TST về đêm
Ngộ nghĩnh Trúc - Sơn - Trang
Ngộ nghĩnh Trúc - Sơn - Trang
 

Yahoo Chat
  Lão Trang
  Trợ lý web

www.xuanduc.vn - 04/01/2008
Thiết kế: Nguyễn Xuân Đài